Back to top
Arrow Right
Những người thức cùng dòng Sông Tranh

Phía sau những dòng điện thắp sáng triệu mái nhà là biết bao đêm trắng, những mùa lũ và cả những hy sinh lặng thầm của những kỹ sư, công nhân vận hành Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2 giữa đại ngàn Trà My


23 giờ 48 phút. Trung tuần tháng 11 năm 2025.


Bên ngoài Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2, mưa vẫn trút xuống không ngớt. Những dãy núi nơi đại ngàn Trà My chìm trong màn mưa dày đặc. Trên lưu vực Sông Tranh, nước từ thượng nguồn đổ về hồ với tốc độ nhanh và lưu lượng lớn hơn nhiều so với những ngày trước đó, đây chính là cơn lũ số 2 của mùa mưa lũ năm 2025. Trong Phòng điều khiển Trung tâm, không khí hoàn toàn khác với sự dữ dội của thiên nhiên bên ngoài.


Không có tiếng hò hét.



Không có những bước chân vội vã.


Chỉ có ánh sáng xanh từ hàng chục màn hình điều khiển phản chiếu lên những gương mặt đang chăm chú theo dõi từng con số.


Tiếng bàn phím.


Tiếng chuông điện thoại nội bộ.


Tiếng bộ đàm.


Những câu trao đổi ngắn gọn vang lên liên tục: "Kiểm tra lại lưu lượng."; "Cập nhật số liệu thủy văn."; "Báo cáo Điều độ."; "Mực nước đang tiếp tục tăng." Ở giữa căn phòng ấy, người Trưởng ca vẫn bình tĩnh quan sát toàn bộ hệ thống. Đôi mắt anh liên tục di chuyển giữa màn hình SCADA, bảng thông số vận hành, dữ liệu khí tượng thủy văn và những bản tin dự báo mới nhất. Bởi anh hiểu, phía sau mỗi con số hiển thị trên màn hình không chỉ là sự vận hành của hai tổ máy phát điện công suất 190 MW, mà còn là trách nhiệm đối với sự an toàn của công trình, vùng hạ du và hàng triệu người dân đang sử dụng điện trên khắp cả nước. Đó là một trong rất nhiều đêm mà những người kỹ sư, công nhân Phòng điều khiển Trung tâm gần như không có khái niệm về giấc ngủ.


Người điều hành ca trực hôm ấy là Phạm Hữu Trí.


Hình 1.jpg
Thủy điện Sông Tranh 2 đang điều tiết nước qua Tràn

Mười bảy năm gắn bó với dòng Sông Tranh


Ít ai biết rằng trước khi trở thành Trưởng ca vận hành, anh Phạm Hữu Trí đã trải qua nhiều vị trí công tác khác nhau. Năm 2008, anh chính thức về công tác tại Công ty Thủy điện Sông Tranh. Đó cũng là thời điểm công trình đang từng bước hoàn thiện, chuẩn bị cho hành trình vận hành thương mại. Từ một kỹ sư trẻ, anh lặng lẽ học từng quy trình kỹ thuật, làm quen với từng thiết bị, từng hệ thống điều khiển, từng quy định nghiêm ngặt của một nhà máy thủy điện hiện đại. Mười năm miệt mài tích lũy kinh nghiệm. Mười năm đi qua những mùa nắng, mùa mưa, những đợt vận hành cao điểm và cả những thời điểm áp lực nhất của nghề. Sau quá trình được Công ty Thủy điện Sông Tranh tổ chức đào tạo,  Năm 2018, anh được Trung tâm điều độ hệ thống điện Quốc gia - A0 (Nay là Công ty TNHH MTV Vận hành hệ thống điện và thị trường điện Quốc gia – NSMO) kiểm tra sát hạch và cấp chứng nhận vận hành và được Lãnh đạo Công ty tin tưởng giao nhiệm vụ Trưởng ca vận hành. Đó không chỉ là sự ghi nhận năng lực chuyên môn, mà còn là sự tin tưởng giao phó một trọng trách lớn.


        

Hình 2A.jpg
 Trưởng ca Phạm Hữu Trí đang trong ca trực vận hành 

Phạm Hữu Trí không chỉ là người Trưởng ca không chỉ điều hành hai tổ máy phát điện mà còn là người tổ chức toàn bộ ca trực; theo dõi tình trạng thiết bị; giám sát các thông số kỹ thuật; phối hợp với Trung tâm Điều độ Hệ thống điện Quốc gia (Nay là Công ty TNHH MTV Vận hành hệ thống điện và thị trường điện Quốc gia - NSMO); cập nhật liên tục tình hình khí tượng thủy văn; chỉ đạo thực hiện các quy trình vận hành hồ chứa theo đúng quy định. Trong công việc ấy, gần như không có chỗ cho sự chủ quan.


Phòng điều khiển Trung tâm – nơi ánh đèn không bao giờ tắt 


Nếu ví Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2 là một cơ thể sống thì Phòng điều khiển Trung tâm chính là "bộ não". Từ đây, mọi hoạt động của nhà máy đều được theo dõi và điều hành. Trên những màn hình lớn là toàn bộ sơ đồ vận hành của nhà máy. Các thông số điện, tình trạng thiết bị, lưu lượng nước về hồ, mực nước hồ chứa, hệ thống cửa van, các tổ máy... được cập nhật từng giây. Một thay đổi rất nhỏ cũng không thể bỏ qua. Bởi với những người vận hành, an toàn không bắt đầu từ những quyết định lớn, mà được tạo nên từ hàng nghìn thao tác chính xác mỗi ngày. Những ca trực được nối tiếp nhau 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Ngày nghỉ. Ngày lễ. Đêm giao thừa. Hay những ngày mưa bão. Phòng điều khiển Trung tâm vẫn luôn sáng đèn.


Hình 2B.JPG
Phòng điều khiển Trung tâm – Nơi ánh đèn không bao giờ tắt

Không ai là người hùng


Ở Phòng điều khiển Trung tâm không chỉ có anh Phạm Hữu Trí. Cùng với anh còn có những Trưởng ca giàu kinh nghiệm như Triệu Tấn Thanh, Trần Hoàng Sanh, Nguyễn Văn Lâm và Nguyễn Văn Dũng. Mỗi người một tính cách. Một hoàn cảnh. Một câu chuyện riêng. Nhưng khi bước vào ca trực, tất cả đều có chung một mục tiêu: giữ cho nhà máy vận hành an toàn, liên tục và ổn định. Giữa họ không có sự hơn thua. Không có ánh hào quang của cá nhân. Chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội. Bởi trong nghề này, thành công không thuộc về một người. Một ca trực vận hành an toàn luôn là kết quả của sự phối hợp chặt chẽ giữa cả một tập thể.


Hình 3.jpg
Trưởng ca Nguyễn Văn Dũng  cùng ekip đang theo dõi các thông số của Nhà máy trong ca trực

Có những hy sinh không ai nhìn thấy


Người ta thường nhìn thấy những dòng điện sáng. Nhìn thấy những tổ máy phát điện. Nhìn thấy hồ chứa bình yên. Nhưng ít ai hình dung phía sau đó là những ca trực kéo dài suốt ngày đêm. Là những bữa cơm phải ăn vội. Là những đêm thức trắng theo dõi mực nước hồ. Là những cuộc điện thoại về gia đình chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi. Có những dịp lễ, Tết, khi nhiều gia đình sum họp thì những người kỹ sư vận hành vẫn có mặt tại Phòng điều khiển Trung tâm. Không phải vì họ không muốn về nhà. Mà bởi công trình không thể dừng. Dòng điện không thể ngắt và trách nhiệm của họ cũng không thể gián đoạn. Đối với họ, trực vận hành không đơn thuần là thực hiện một ca làm việc. Đó là sự lựa chọn gắn bó với một nghề mà mỗi ngày đều đòi hỏi tinh thần trách nhiệm rất cao.


Hình 4.JPG
Trưởng ca Trần Hoàng Sanh đang phối hợp cấp Phiếu công tác, lệnh công tác cho tổ công tác của Phân xưởng sửa chữa

Sau mỗi con số là trách nhiệm


Trong công việc vận hành thủy điện, không có quyết định nào được đưa ra theo cảm tính. Mọi thao tác đều phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình vận hành hồ chứa, quy trình vận hành liên hồ chứa đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt và các mệnh lệnh điều độ. Đó cũng là điều mà anh Phạm Hữu Trí cũng như những Trưởng ca khác luôn nhắc các thành viên trong ca trực. Làm đúng quy trình. Làm đúng trách nhiệm. Làm đúng thời điểm. Chỉ khi đó mới bảo đảm được an toàn cho công trình, vùng hạ du và hệ thống điện. Đó là áp lực, nhưng cũng chính là niềm tự hào của những người làm nghề.


Hình 5.jpg
Đại diện Kíp trực được Lãnh đạo Công ty và Lãnh đạo PXVH trao thưởng vì có thành tích tốt trong công tác vận hành

Những khoảng lặng sẽ được viết tiếp...


Nhắc đến những mùa mưa lũ đã đi qua, anh Phạm Hữu Trí bảo rằng có một ca trực mà đến bây giờ anh vẫn nhớ như in, nhớ từng khoảnh khắc như mới hôm qua. Đó là mùa mưa lũ năm 2020.


Hôm ấy trời mưa rất to, mưa kéo dài từ sáng đến chiều rồi sang cả đêm. Đường từ Nhà nghỉ ca vào Nhà máy bị sạt lở nhiều chỗ. Ngồi trên xe đi nhận ca mà lòng cứ thấp thỏm. Nhìn đất đá nằm ngổn ngang bên đường, nhìn nước từ trên núi đổ xuống, anh chỉ mong sao vào tới Nhà máy an toàn để kịp thay ca cho anh em. Vậy mà vừa nhận ca xong thì mọi chuyện như cùng lúc ập đến. Nước mưa bắt đầu dột từ mái Nhà máy xuống dãy tủ LCU điều khiển hai tổ máy. Ở phía đỉnh núi, nước cục bộ trong lưu vực tập trung chảy xuống gian thiết bị. Phía hạ lưu, nước thấm vào, chảy xuống gần khu vực hai máy phát. Chưa kịp xử lý hết thì điện lưới địa phương mất vì mưa gió lớn, nguồn điện tự dùng của Nhà máy cũng mất theo. Trong khi đó, lượng nước rò rỉ tăng nhanh, cần phải khôi phục điện tự dùng gấp. Ngoài hồ, nước lũ vẫn tiếp tục đổ về với lưu lượng rất lớn, hồ đang điều tiết xả tràn.


Anh Trí kể, lúc ấy trong đầu gần như không còn nghĩ được nhiều. Chỉ biết việc nào cần làm trước thì làm ngay. Người kiểm tra tủ điện, người theo dõi nước rò rỉ, người kiểm tra thiết bị, người liên lạc báo cáo. Anh em trong kíp trực chạy đi chạy lại giữa gian máy và Phòng điều khiển, ai cũng ướt sũng mồ hôi nhưng không ai dừng tay.


"Có những lúc nhìn quanh thấy việc gì cũng gấp, việc gì cũng quan trọng. Nhưng điều làm tôi nhớ nhất không phải là mình đã làm được gì, mà là hình ảnh anh em trong ca trực hôm đó. Không ai than mệt, không ai bỏ vị trí. Ai cũng cố hết sức của mình."


Đến gần sáng, khi mọi việc tạm ổn, anh em mới ngồi xuống được vài phút. Ngoài trời mưa vẫn còn rả rích. Trong gian máy, tiếng thiết bị vận hành đều đều nghe mà thấy nhẹ cả người.


Trí cười hiền rồi nói: "Làm nghề này có những ca trực sẽ theo mình suốt cả đời. Không phải vì nó khó nhất, mà vì mình đã cùng anh em đi qua những lúc căng thẳng nhất. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy biết ơn những người đồng đội đã ở bên nhau trong đêm mưa ấy." Nói rồi anh nhìn về phía Nhà máy, nơi anh đã gắn bó gần hai mươi năm. "Chỉ cần công trình an toàn, tổ máy vẫn chạy ổn định, dòng điện vẫn hòa lên lưới quốc gia, thì mọi vất vả của anh em đều thấy xứng đáng." 


Ngồi lặng nhìn về phía cửa kính của Phòng điều khiển Trung tâm, anh Triệu Tấn Thanh mỉm cười khi nhắc đến ngày đầu tiên nhận nhiệm vụ Trưởng ca.


Đó là ngày 31/3/2025. Sau gần hai mươi năm gắn bó với Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2 trong vai trò Trực chính phần điện, anh chính thức đảm nhận cương vị mới. "Tôi đã làm nghề gần hai mươi năm, nhưng ngày nhận quyết định làm Trưởng ca vẫn thấy hồi hộp như ngày đầu tiên đi làm." Anh cười hiền. "Bởi từ hôm đó, mình không còn chỉ chịu trách nhiệm cho phần việc của mình nữa. Mình phải chịu trách nhiệm cho cả ca trực". Đối với nhiều người, Trưởng ca là một chức danh. Nhưng với những người làm vận hành, đó là người phải đưa ra quyết định trong những thời điểm áp lực nhất, là người chịu trách nhiệm trước tiên khi xảy ra sự cố và cũng là người cuối cùng rời khỏi Phòng điều khiển sau mỗi ca trực. "Áp lực thì nhiều lắm. Nhưng điều khiến tôi yên tâm nhất là mình luôn có năm anh em trong kíp trực ở bên cạnh và có cả 4 trưởng ca luôn đồng hành cùng các Lãnh đạo Phân xưởng vận hành, hỗ trợ nhau trong những lúc khó khăn nhất. Chúng tôi đã làm việc với nhau nhiều năm nên rất hiểu nhau. Chỉ cần nhìn ánh mắt hay một cái gật đầu là biết người kia cần gì."



Có lẽ vì vậy mà khi nhắc đến kỷ niệm đáng nhớ nhất trong gần một năm rưỡi làm Trưởng ca, anh không kể về thành tích hay những ngày vận hành thuận lợi. Điều anh nhớ nhất lại là một buổi chiều đầy giông bão. Đó là chiều ngày 30/6/2026. Ca trực hôm ấy chỉ còn ít phút nữa là kết thúc. Ngoài trời, mây đen kéo đến rất nhanh. Những tia sét liên tiếp xé ngang bầu trời đại ngàn Trà My. Rồi bất ngờ... Một tiếng nổ lớn vang lên. Một cú sét đánh vào khu vực Nhà máy, khiến cả hai tổ máy đồng thời xảy ra sự cố.
Anh Thanh lặng đi vài giây khi nhớ lại khoảnh khắc ấy. "Lúc đó, thú thật là tôi rất áp lực." Anh nói chậm rãi. "Đó là lần đầu tiên tôi gặp một tình huống như vậy trên cương vị Trưởng ca. Trong đầu thoáng nghĩ rất nhiều thứ. Nhưng rồi cũng chỉ trong vài giây, tôi tự nhủ mình phải bình tĩnh. Nếu mình mất bình tĩnh thì anh em phía dưới sẽ càng áp lực hơn." Chính gần hai mươi năm làm nghề đã giúp anh lấy lại sự bình tĩnh ấy. Không có những mệnh lệnh lớn tiếng, không có sự hoảng loạn. Chỉ có những chỉ đạo dứt khoát, những thao tác chính xác và sự phối hợp nhịp nhàng giữa từng thành viên trong kíp trực. Người kiểm tra thiết bị, người theo dõi thông số, người liên hệ điều độ, người cập nhật tình trạng vận hành. Mỗi người một việc. Nhưng tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung: khôi phục vận hành an toàn trong thời gian nhanh nhất.


Khi hai tổ máy lần lượt được đưa trở lại trạng thái sẵn sàng phát điện, anh Thanh mới cảm thấy mình thực sự thở phào. "Tôi không nhớ lúc đó là mấy giờ nữa. Chỉ nhớ rằng anh em ai cũng ướt đẫm mồ hôi." Nhưng ca trực hôm ấy vẫn chưa kết thúc. Ngay sau khi xử lý xong sự cố, anh lại tiếp tục chuẩn bị báo cáo, họp phân tích nguyên nhân, giải trình với lãnh đạo và hoàn thiện toàn bộ hồ sơ theo quy định. Anh cười khi kể đến đây. "Anh em trong Phân xưởng thấy vậy cứ trêu mãi..." Rồi anh nhắc lại câu nói mà đến bây giờ mỗi lần nhớ đến vẫn bật cười: 'Đồng chí Thanh đi ca thì bị sét đánh, về nghỉ ca lại bị... Sếp đánh!' Tiếng cười hôm ấy vang lên giữa căn phòng họp sau nhiều giờ căng thẳng. Một câu nói vui. Nhưng lại khiến bầu không khí nhẹ đi rất nhiều. "Tôi nghĩ nghề này nếu chỉ có áp lực thì khó mà gắn bó lâu được. Điều giữ chân mình suốt gần hai mươi năm không chỉ là tình yêu với công việc, mà còn là tình cảm anh em trong đơn vị. Sau mỗi sự cố, sau mỗi mùa mưa lũ, chúng tôi lại hiểu nhau hơn, tin nhau hơn."


Anh Thanh nhìn về phía màn hình điều khiển vẫn sáng. Giọng anh chậm lại. "Người ta thường chỉ nhìn thấy nhà máy phát điện bình thường. Nhưng để có được sự bình thường ấy là rất nhiều đêm anh em phải thức trắng, rất nhiều lần phải căng mình trước những tình huống bất ngờ. Chỉ cần công trình an toàn, dòng điện vẫn được giữ ổn định, chúng tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng."


Khi được hỏi về kỷ niệm đáng nhớ nhất trong gần hai mươi năm làm việc tại Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2, anh Nguyễn Văn Dũng không nhắc đến những mùa lũ lớn hay những ca trực căng thẳng. Anh lấy điện thoại, mở một bức ảnh cũ rồi mỉm cười.


Trong bức ảnh ấy, vài người đàn ông đang ngồi dưới bóng cây trong khuôn viên Công ty. Người cầm tông đơ, người ngồi cắt tóc, xung quanh là những tiếng cười rộn rã. Nhìn qua, chẳng ai nghĩ đó lại là một kỷ niệm đặc biệt. Nhưng với anh Dũng, đó là một trong những khoảng thời gian không thể nào quên. Anh Dũng bắt đầu kể: Tôi là người được sinh ra và lớn lên tại vùng đất bắc Trà My này, "Mùa dịch COVID-19 năm 2021, để bảo đảm Nhà máy luôn vận hành liên tục, anh em chúng tôi thực hiện cách ly tập trung ngay tại nơi ở của Công ty. Nhiều tuần liền không về nhà, tất cả cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc trong điều kiện hết sức đặc biệt."


Những ngày ấy, khu tập thể của Công ty trở thành ngôi nhà chung. Không còn những bữa cơm sum họp với gia đình. Không còn những buổi tối đưa con đi chơi. Cũng không có những việc rất bình thường như... ra tiệm cắt tóc. Mái tóc ai cũng dài dần theo thời gian. Một hôm, chẳng biết ai nảy ra ý tưởng mang chiếc tông đơ ra sân. Thế là những người kỹ sư vận hành bỗng trở thành... thợ cắt tóc của nhau. Không có gương lớn. Không có ghế chuyên dụng. Cũng chẳng có ai là thợ cắt tóc thực thụ. Chỉ có một chiếc tông đơ, vài chiếc ghế nhựa đặt dưới bóng cây và những tràng cười không dứt mỗi khi "tay nghề" của đồng nghiệp lỡ đi quá một đường. "Có người cắt xong nhìn gương chỉ biết cười. Có người còn đùa là phải đội mũ cả tuần mới dám ra ngoài." 


Anh Dũng cười hiền khi nhớ lại. "Đường cắt có thể chưa đẹp, nhưng tình anh em thì đẹp lắm."


Đó là quãng thời gian mà mọi người cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng ca trực, từng câu chuyện để động viên nhau vượt qua những ngày tháng đầy lo âu vì dịch bệnh. Xa gia đình, nhớ người thân, lo lắng cho cha mẹ, vợ con ở nhà. Nhưng không một ai xin rời vị trí. Bởi ai cũng hiểu rằng, nếu những người vận hành không giữ được Nhà máy hoạt động liên tục thì dòng điện phục vụ đất nước sẽ bị ảnh hưởng. Anh Dũng khẽ vuốt lại bức ảnh trên màn hình điện thoại rồi nói: "Đến bây giờ, mỗi lần nhìn lại bức ảnh ấy, tôi không còn để ý mái tóc mình hôm đó cắt đẹp hay xấu nữa. Điều tôi nhớ nhất là những người anh em đã cùng nhau đi qua một giai đoạn rất khó khăn. Chúng tôi đã ở bên nhau, động viên nhau và cùng giữ cho Nhà máy vận hành an toàn trong những ngày cả nước chống chọi với đại dịch."


Anh dừng lại vài giây rồi mỉm cười: "Một bức ảnh nhỏ thôi, nhưng với tôi, đó là cả một khoảng ký ức không bao giờ quên."


Ba câu chuyện.


Ba kỷ niệm.


Ba hoàn cảnh khác nhau.


Một người nhớ về đêm mưa lũ năm 2020 khi hàng loạt sự cố cùng lúc xảy ra giữa lúc hồ chứa đang điều tiết xả lũ. Một người không quên khoảnh khắc lần đầu trên cương vị Trưởng ca phải bình tĩnh chỉ huy kíp trực xử lý sự cố do sét đánh khiến hai tổ máy đồng thời ngừng vận hành. Một người lại nâng niu bức ảnh cắt tóc giữa những ngày cách ly vì đại dịch COVID-19, như lưu giữ ký ức về những tháng ngày cùng đồng đội ăn ở, làm việc và động viên nhau vượt qua giai đoạn đầy thử thách.


Mỗi người kể một câu chuyện, không ai nói về thành tích, không ai nhắc đến những lời khen. Điều họ nhớ nhất đều là những thời khắc khó khăn đã đi qua cùng đồng đội. Có lẽ, đó cũng chính là điều đặc biệt của những người làm công tác vận hành nhà máy thủy điện. Họ quen với những ca trực kéo dài suốt ngày đêm. Quen với việc đón giao thừa trong Phòng điều khiển Trung tâm, đón những cơn bão giữa tiếng chuông điện thoại và những bản tin thủy văn liên tục cập nhật. Quen với những đêm mưa trắng trời mà mắt không rời khỏi màn hình điều khiển, bởi chỉ một thay đổi nhỏ của thông số vận hành cũng có thể kéo theo những quyết định quan trọng. Áp lực của nghề không chỉ đến từ những tình huống bất ngờ hay sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Đó còn là áp lực của trách nhiệm. Mỗi quyết định đưa ra đều phải chính xác, kịp thời và tuyệt đối tuân thủ quy trình, bởi phía sau những thao tác tưởng chừng rất bình thường là sự an toàn của công trình, của vùng hạ du và sự ổn định của hệ thống điện quốc gia.


Có những hy sinh không dễ nhìn thấy.


Đó là những bữa cơm ăn vội giữa ca trực. Là những ngày lễ, ngày Tết không thể sum họp cùng gia đình. Là những đêm thức trắng theo dõi diễn biến mưa lũ, những mùa dịch phải tạm gác lại cuộc sống riêng để ở lại Nhà máy nhiều tuần liền. Và cũng là những khoảnh khắc căng mình trước sự cố, rồi lặng lẽ bắt đầu một ca trực mới khi mọi việc vừa tạm ổn.


Thế nhưng, khi nhắc về công việc của mình, những người kỹ sư vận hành không nói nhiều về sự vất vả. Điều khiến họ tự hào nhất là sau mỗi ca trực, nhìn thấy hai tổ máy vẫn vận hành ổn định, công trình an toàn và những dòng điện vẫn đều đặn hòa vào hệ thống điện quốc gia.


Với họ, đó không chỉ là công việc.


Đó là trách nhiệm.


Là niềm tin mà Công ty giao phó.


Và cũng là niềm tự hào của những người đang ngày đêm lặng lẽ giữ nhịp cho dòng điện từ Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2.


Bình minh trên hồ Sông Tranh


Khoảng bảy giờ sáng. Mưa đã ngớt, từng dải mây mỏng bắt đầu tan trên mặt hồ, Ánh nắng đầu ngày chiếu xuống mặt nước phẳng lặng, phản chiếu lên thân đập bê tông sừng sững giữa đại ngàn. Ca trực đêm khép lại. Những người kỹ sư lặng lẽ đứng dậy, bàn giao công việc cho ca tiếp theo. Không có những tràng pháo tay, không có những bó hoa, không có những lời tung hô, chỉ có hai tổ máy vẫn đều đặn quay. Những dòng điện từ Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2 vẫn bền bỉ hòa vào hệ thống điện quốc gia, mang ánh sáng đến hàng triệu mái nhà, phục vụ phát triển kinh tế - xã hội của đất nước.


Hình 6.jpg
Cảnh một góc hồ Thủy điện Sông Tranh vào sáng sớm

Và phía sau những dòng điện ấy là những con người bình dị vẫn ngày đêm lặng lẽ thức cùng dòng Sông Tranh. Họ không mong được nhắc tên sau mỗi ca trực, điều khiến họ yên lòng là khi màn hình điều khiển vẫn hiển thị những thông số ổn định, công trình được vận hành an toàn, vùng hạ du bình yên và những kilowatt điện vẫn đều đặn tỏa đi khắp mọi miền Tổ quốc.


Đó chính là phần thưởng lớn nhất dành cho những người kỹ sư, công nhân vận hành Nhà máy Thủy điện Sông Tranh 2 – những con người âm thầm giữ nhịp cho dòng điện Việt Nam

Tg: Thanh Thiên




 

Arrow Right
Liên quan